i love hitech
Hello!!!
Wellcome to 4rum của những người yêu thích công nghệ cao@@

Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Bài gửi by Admin on Thu Jun 16, 2011 12:20 pm

Phần 1: Tuổi thơ cơ cực
“Người nghèo nếu chỉ trông đợi vào sự giúp đỡ của người giàu thì không bao giờ thoát khỏi nghèo đói” - bài học của mẹ đã giúp anh em chúng tôi sức mạnh để vươn lên.
LTS: Từ một cậu bé yếu ớt, bệnh tật trở thành chủ tịch một tập đoàn, rồi trở thành tổng thống một cường quốc về kinh tế châu Á là câu chuyện cảm động về nỗ lực chiến thắng nghịch cảnh, khó khăn của đương kim Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak.
Trở thành phó giám đốc ở tuổi 20, giám đốc tuổi 30, tổng giám đốc tuổi 40, thị trưởng Seoul vào tuổi 50, tổng thống Hàn Quốc vào tuổi 60…, ông thường được xem là huyền thoại về một người làm công ăn lương. Nhưng với ông, đó không là huyền thoại mà chính là thành quả của ý chí con người.

Tháng 11-1945, gia đình tôi khăn gói rời Osaka (Nhật Bản) lên thuyền hướng về phía Busan. Tất cả tài sản mà gia đình tôi gom được ở Nhật Bản chỉ là một ít tiền, vài bộ quần áo cũ và mấy thứ đồ dùng sinh hoạt hằng ngày.
Con thuyền về nước chở đầy người Hàn Quốc bị đắm trước quần đảo Surima. Mọi người đều được cứu sống nhưng hành lý thì chìm xuống biển. Và đúng nghĩa của từ ngữ, chúng tôi về nước với hai bàn tay trắng.
Khi được vớt lên khỏi hòn đảo và đặt chân lên mảnh đất quê hương, tôi mới bốn tuổi. Tôi cũng không ngờ cái nghèo đói sẽ đeo đẳng gia đình mình đến khi tôi hơn hai mươi tuổi.
Bài học về nghị lực sống từ bố
Bố tôi là con út trong một gia đình ba anh em. Cũng như bao thanh niên khác sống cuộc sống của người dân mất nước dưới ách thực dân, ông làm đủ nghề để kiếm sống.

Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak.
Sang Nhật, bố tôi được tuyển vào làm việc tại nông trường gần thành phố Osaka. Ông thành người vắt sữa, cắt cỏ, chăm sóc bò.
Khi đã ổn định phần nào công việc tại Nhật Bản, ông quay về quê lấy vợ rồi quay lại Nhật Bản. Bất chấp cuộc sống tha hương, bố mẹ tôi sinh hạ sáu người con. Bố tôi luôn nhấn mạnh sự yêu thương và đùm bọc lẫn nhau cùng những giá trị sống khác. Những điều đó đã ảnh hưởng đến nhân cách anh em chúng tôi. Trong một gia đình nghèo khó, việc giữ được uy quyền của người chủ gia đình là điều không dễ. Khi đó, người ta thường bạo lực đòn roi vì cảm thấy mình bất lực. Nhưng bố tôi vẫn giữ được uy lực nghiêm khắc trong gia đình dù nghèo khổ.
Tôi bắt đầu làm việc từ khi còn học lớp thấp của tiểu học. Tôi theo hình bóng cao dong dỏng của bố đi khắp các chợ bán vải. Không như những người khác, ông không bao giờ gian lận khi đo vải cho khách.
Sống nhờ… bã rượu
Ký ức chiến tranh vẫn còn rất sống động trong tôi vì trong cuộc chiến đó, tôi đã chứng kiến cái chết của chị tôi và em gái út. Làng tôi là điểm nóng của cuộc chiến nên mẹ đưa chúng tôi đến nơi khác để được an toàn hơn. Chỉ còn mình mẹ tôi ở lại để lo cho những đứa trẻ trong tình cảnh nguy hiểm.
Bố tôi mất việc, cả nhà phải chuyển đến một ngôi chùa dưới chân núi. Gọi là nhà nhưng đó chỉ là một căn phòng với 15 gia đình cùng sống. Những người ở đây bị sự đói nghèo dồn đến đường cùng. Từ sáng sớm đã nghe tiếng cãi nhau, tiếng kêu thét vì nghèo đói, tiếng thông báo có người chết vì bệnh tật. Gia đình tôi là yên ắng hơn cả vì cả nhà phải nhảy vào cuộc chiến sinh tồn, thế mà vẫn có nhiều bữa đói ăn.
Thời ấy, món gia đình tôi hay ăn nhất chính là bã rượu vì nó rẻ nhất. Ngày nào tôi cũng được cử đi mua loại bã rượu tồi nhất về nuôi sống cả nhà. Ngày hai bữa, không biết có phải vì chất cồn hay không mà mặt mũi tôi lúc nào cũng đỏ ửng. Không biết có phải lý do tôi có thể uống rượu hơn bất cứ ai ở những cuộc nhậu khi đi làm chính là nhờ sự “luyện tập” từ nhỏ hay không nhưng với tôi đó là “di sản” duy nhất mà cái nghèo để lại.

Thành phố Pohang - nơi gắn liền với tuổi thơ cơ cực của Tổng thống Lee Myung-bak.
Sẽ không ai hiểu thế nào là nỗi đau khổ vào buổi trưa, khi bạn bè trong trường bày cơm ra ăn, còn mình thì không chịu đựng được với cái bụng đầy nước nếu chưa bao giờ trải qua cảnh đó. Và bất cứ ai chưa nhịn đói cũng không thể hiểu được cảm giác uống bao nhiêu nước vẫn không lấp được cái rỗng tuếch trong bụng. Thời đó, tôi cũng thường bị đuổi học vì không thể đóng học phí.
Pohang là thành phố cảng nhỏ bé. Mẹ tôi trải cái chiếu ở nơi heo hút nhất của chợ để bán ít trái cây. Từ 5-6 tuổi, tôi đã ra chợ giúp mẹ. Lúc học tiểu học, tôi làm khá nhiều việc để phụ giúp gia đình: quệt lưu huỳnh vào đầu que diêm đem bán, bán kim báp ngoài vòng dây thép gai quân đội, làm bánh bột bán… Chuyện bị chiến binh bắt và ăn đòn, chuyện nhịn cơm diễn ra thường xuyên, rồi chuyện đi lại giữa nhà và trường mất đến 4 tiếng mỗi ngày đã làm tôi hay đau ốm.
Khi vào lớp 6, tôi nằm liệt giường ba tháng trời do suy nhược cơ thể. Dường như vì vậy mà trong khi bố và các anh đều cao trên 1,8 m thì tôi chỉ cao 1,73 m…
Hãy liệu hồn nếu xin cơm người khác!
Mẹ tôi cao dong dỏng, khuôn mặt gầy nhưng đôi mắt rất sáng. Mẹ chỉ học đến tiểu học nhưng trí nhớ thì phi thường: ngày giỗ của hàng xóm, sinh nhật của người thân, việc lớn việc nhỏ trong gia đình người khác… bà đều ghi nhớ trong đầu.
Mỗi ngày vào 4 giờ sáng, mẹ đánh thức chúng tôi và bắt đầu một ngày làm việc mới bằng công việc cầu nguyện. Cách cầu nguyện của mẹ tôi cũng thật đặc biệt. Sau khi cầu đất nước và xã hội an bình, bà mới cầu đến sự bình yên của mọi người trong gia đình rồi đến hạnh phúc của bà con trong xóm... Bà chẳng có lời nào dành riêng cho bản thân. Với bà, cuộc sống của chúng tôi tuy nghèo khó nhưng phải luôn nhường cho người khác ở vị trí ưu tiên. Bà thường cầu nguyện cho các anh chị khá dài, còn với tôi, bà chỉ vỏn vẹn một câu: “Hãy ban cho thằng Bak được lớn lên mạnh khỏe”. Việc cầu nguyện ngắn như vậy cũng phản ánh vị trí của tôi trong gia đình.
Vào những buổi cầu nguyện sớm ấy, tôi ngồi gật gà gật gù, nghe đến tên mình thì choàng tỉnh. Nhưng còn một việc khổ cực hơn cả cầu nguyện: giúp việc không công cho hàng xóm khi nhà họ có việc. Tan học, kéo cái thân mệt mỏi về đến chợ, tôi luôn nhận lệnh từ mẹ:
- Bak à, hôm nay nhà bán dầu gả con gái đầu, đến đó giúp cho người ta một tay!
- Có phải thân thích mình đâu mẹ!
- Hàng xóm còn hơn thân thích đấy con. Có đi nhanh lên không!
Tôi đi và tiếng hét của mẹ luôn vang lên sau lưng:
- Con đến đó mà uống của người ta một ngụm nước thôi thì liệu hồn, người ta cho thức ăn mà ôm về đây thì biết tay mẹ!
Cho đến khi lên cấp ba, tôi vẫn là cậu bé có tính hướng nội. Ban đầu, khi đến nhà người khác giúp việc theo mệnh lệnh của mẹ, tôi thường chẳng nói năng gì, cứ lảng vảng ở bếp, múc nước, bưng thức ăn…; khi hết việc lẳng lặng ra về. Dần dần, tôi cũng nói được những câu đơn giản như “Cháu đến giúp việc đây ạ!” hoặc “Xong việc rồi, cháu về đây ạ!”.
Có một việc khó khăn chẳng kém việc chào hỏi, đó là làm thế nào để đẩy lùi cơn thèm thuồng trước những món ăn đầy mỡ. Chẳng ai nhìn nên tôi cũng có thể lấy một miếng bỏ vào miệng. Thế nhưng mỗi lần như thế, tôi lại nhớ đến lời dặn của mẹ. Cuối buổi, khi người ta gửi lại một ít thức ăn, theo lời dặn của mẹ, tôi rụt tay lại dù hàng xóm có khi buông lời trách móc.
Dần dần tôi hiểu ra tại sao mẹ lại dặn tôi như vậy. Vì như thế mới là sự giúp đỡ đường hoàng. Hàng xóm không thể coi thường chúng tôi. Họ luôn nói: “Nhà thằng Bak đúng là có khác; mấy đứa bé tuy nghèo nhưng lòng tự trọng thật cao, giáo dục gia đình thật là đến nơi đến chốn!”.
Giúp đỡ những người thất học và nghèo khó, đặc biệt là giúp đỡ những gia đình giàu có mà lại không chờ đợi sự trả công nào mới là giúp đỡ đúng nghĩa. Người nghèo nếu chỉ trông đợi vào sự giúp đỡ của người giàu thì không bao giờ thoát khỏi nghèo đói. Nhờ bài học của mẹ, anh em chúng tôi đã trang bị cho mình sức mạnh để có thể khắc phục được đói nghèo. Về sau, tôi mới hiểu được sức mạnh của bài học mẹ đã dạy từ thời thơ ấu.
________________________________________________________________________________
avatar
Admin
Admin

Posts : 71
Join date : 06/04/2010
Age : 26
Location : Bắc Ninh

Xem lý lịch thành viên http://sonpisces.niceboard.biz

Về Đầu Trang Go down

Re: Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Bài gửi by Admin on Thu Jun 16, 2011 12:25 pm

Phần 2: Giấc mơ tri thức
“Cô giáo có dặn là cái bằng tốt nghiệp cấp ba tốt hơn nhiều so với bằng tốt nghiệp cấp hai. Vậy thì bỏ học đại học giữa chừng cũng tốt hơn cái bằng cấp ba. Mình thi thử một lần xem sao…”
Khi tôi tốt nghiệp cấp hai, gia đình càng khó khăn hơn. Lúc đó, anh cả tôi đã vào bộ đội, anh hai - niềm hi vọng của gia đình tôi - tốt nghiệp thủ khoa Trường cấp ba Thương nghiệp Dongji. Tôi đương nhiên nằm ngoài vòng của sự quan tâm. Do gia cảnh khó khăn, tôi luôn cho rằng việc vào học cấp ba với mình là điều không tưởng.
Suýt dở dang việc học

Thời ấy, học sinh giỏi của các trường cấp hai ở Pohang đều được vào học ở Trường cấp ba Kyongbuk - ngôi trường danh giá nhất tỉnh. Tôi là người có kết quả tốt thứ nhì trong lớp. Đó là lúc mẹ tôi không bán hàng vặt nữa mà chuyển sang bán bánh hoa cúc ở chợ. Bận bịu với việc giúp mẹ, tôi hầu như chẳng còn thời gian để học.
Tôi chuyển lời cô giáo chủ nhiệm mời mẹ đến. Mẹ tôi vừa nướng bánh vừa nhìn xa xăm: “Con cũng biết nhà mình làm gì có điều kiện cho con đi học nữa… Nếu thực sự muốn học, con có thể vào Trường Shechin; ở đó, nhà nước hỗ trợ học phí. Nhưng con đi thì ai giúp mẹ?...”.
Tuy đã dự trù sẽ nhận được câu trả lời đó nhưng nước mắt tôi vẫn lưng tròng. Với tôi, mặc quần áo của hai anh để lại cũng đã tủi thân lắm rồi… Chưa bao giờ tôi oán hận sự nghèo đói đến thế.
Cô giáo nghe xong chuyện của tôi liền nói: “Tiếc quá! À, ở Pohang có Trường cấp ba Dongji học ban đêm… Em biết không, khi vào đời, cái bằng tốt nghiệp cấp ba giúp ích cho em hơn bằng cấp hai nhiều lắm đấy!”…

Chợ Itaewon - nơi nửa thế kỷ trước, chàng trai Lee Myung-bak từng hành nghề dọn rác. (Nguồn: Internet)
Cuộc chiến giữa cô giáo và mẹ tôi kéo dài khá lâu. Theo mẹ, đi học trường ban đêm cũng phải đóng học phí. Cô chủ nhiệm “bẻ” lại: “Học sinh thi đầu vào đỗ thủ khoa sẽ được miễn học phí, em làm được đấy!”. Mẹ bắt tôi hứa: “Vậy thì hứa đi, mẹ cho con thời gian đi học nhưng chỉ trong khoảng thời gian không đóng học phí thôi”. May thay, nhờ điều kiện đó mà tôi tốt nghiệp được cấp ba vì tôi luôn đứng đầu suốt mấy năm học.
Lời cầu nguyện và những quả trứng nghĩa tình
Tùy theo mùa mà tôi bán, nào kẹo kéo, bánh kem, bánh phỏng. Vào năm lớp 11, tôi muốn tìm một việc khác kiếm được nhiều tiền hơn và tránh ánh mắt nóng rát mặt của những nữ sinh cấp ba. Tôi tính sáng sớm bứt trái cây để sẵn, đi học về thì kéo cái xe ba gác ra bán trước rạp chiếu phim.
Một đêm mưa phùn, khi tôi đang ngóng đợi những người xem phim đợt cuối đi ra thì một chiếc xe hơi đi lùi tông thẳng vào xe trái cây của tôi. Cuống cuồng tìm nhặt mấy thứ trái cây đang lăn lông lốc, vỡ nát, tôi quên mất là cái xe kia vừa đụng vào xe mình. Trên đầu tôi lúc đó là một tràng chửi rủa. Tôi sợ uy thế của người chủ xe hơi, không biết cách nào khác phải xin lỗi. Nhưng khi chiếc xe đi rồi, sự phẫn nộ mới trào lên trong tôi. Tôi căm giận bản thân không đủ dũng cảm trước uy thế của kẻ giàu có. Nỗi oan ức mình phải gánh chịu chỉ vì nghèo khó cứ thế dâng trào.
Tôi lục túi, số tiền đủ để đi xe lên Seoul. Nước mắt lã chã, tôi bước vào quán nhậu ven đường, nghĩ mình uống vài ly rượu rồi sẽ ra đi. Đột nhiên, trong đầu tôi chợt nảy ra ý: “Mình bán trái cây cũng lâu rồi, sao đến giờ vẫn chưa cho bố mẹ thử một miếng nào. Thôi, đưa mấy thứ trái cây kia về cho mẹ ăn thoải mái rồi ngày mai ra đi cũng được”.
Nhìn quả dưa hấu vỡ, lại thấy giọng nói của tôi quá mạnh mẽ, mẹ hiểu đầu đuôi câu chuyện nhưng chẳng nói gì. Hôm sau, mẹ vẫn dậy và cầu nguyện như thường lệ. Nhưng hôm đó, lời cầu nguyện cho tôi dài hơn, có vẻ như đêm qua mẹ không ngủ được: “Xin hãy phù hộ cho Myung-bak, mong nó có sức khỏe và công việc nó được trôi chảy...”.
Quá cảm động vì mẹ vẫn quan tâm đến mình, tôi quyết định lùi thời gian bỏ đi. Nếu lời cầu nguyện của mẹ không khác đi, nếu chủ quán đưa rượu nhanh cho tôi, có lẽ tôi đã lên tàu ra đi ngay hôm đó.
Thời còn học bổ túc ban đêm, người bạn mà tôi không bao giờ quên ơn là Yang Jea Won. Nhà Jea Won có hai con gà mái. Mỗi ngày, hai con gà mái đẻ hai quả trứng, Jea Won ăn trộm một quả mang đến trường cho tôi ăn vì cậu thấy tôi ngày nào cũng ăn cháo trong khi thường xuyên ốm đau nên lo rằng một ngày nào đó tôi sẽ ngã quỵ vì suy nhược.
Quả trứng gà là nguồn bổ sung dinh dưỡng duy nhất mà tôi có được ở tuổi dậy thì. Thời ấy, giá trứng cao nên nó rất quí. Vậy mà trong khi nhiều đứa bé đến trường không hề có cơm trưa, tôi lại được ăn trứng gà, món ăn chỉ con nhà giàu mới có. Ra trường mỗi người một ngả, tôi cũng chưa trả được cái ơn ngày ấy nhưng cả cuộc đời tôi không bao giờ quên.
Cơn đói và giấc mơ tri thức
Khi tôi học đến năm thứ ba, bố mẹ tôi dời nhà lên Seoul để giúp đỡ anh hai của tôi đang ở đó. Nhưng tôi và em gái phải ở lại Pohang đến khi tốt nghiệp. Bố mẹ bán tất cả nhà cửa, vật dụng để lấy tiền mang theo và thuê cho hai anh em tôi một căn nhà nhỏ. Mỗi tháng, bố mẹ đều gửi tiền nhưng với số tiền đó nếu không nấu cháo thì chẳng đủ nấu cơm cho một tháng.
Chúng tôi tìm tờ giấy loại đã bỏ làm thành 30 cái bao thư, chia đều số tiền thành 30 phần. Mỗi ngày, tôi đưa cho em một cái để nấu cháo. Tôi lên núi chặt củi về bán, thỉnh thoảng tìm cách bán buôn nhưng không thể nào đẩy lùi được nghèo khó. Bây giờ, mỗi lần gặp tôi, em tôi vẫn thường cười cay đắng: “Anh khiếp thật! Lúc đó em định bỏ nhà ra đi cho rồi”.
Tháng 12-1959, trước lễ tốt nghiệp cấp ba, tôi và em gái lên tàu hỏa đi Seoul. Tôi sẽ được nhận thưởng vì tôi là thủ khoa tốt nghiệp năm đó nhưng tôi không đủ điều kiện để chờ đến lúc ấy. Còn chuyện không có tiền tàu về lại Pohang thì hiển nhiên. Vì vậy, tôi nhờ bạn nhận bằng tốt nghiệp và giải thưởng hộ.
Trên chuyến tàu lên Seoul, tôi cảm thấy mông lung. 19 năm sống ở Pohang, chống chọi với cuộc sống, có lẽ lên đến Seoul cũng chẳng có gì khác.
Ở Seoul, bố mẹ tôi thuê một căn phòng nhỏ và bán rau ở chợ Itaewon, chẳng hề khác lúc ở Pohang.
Tôi lên xe điện, đi hết ga này đến ga nọ; có lúc còn đi bộ rất xa. Chẳng hiểu sao bước chân tôi lại hướng về phường Anam và Sin shon - khu vực đại học. Nhìn những sinh viên mặc đồng phục, tôi cảm thấy tim mình trống vắng: “Cơm còn không đủ ăn, mình đến đây làm gì chứ!”.
Trong một bức thiệp anh trai gửi hồi tôi còn học lớp 11 có viết: “Myung-bak à, em đừng bỏ ý định học đại học. Tuy em học bổ túc ban đêm nhưng em vẫn có thể vào đại học dù khó khăn thế nào. Tất cả tùy thuộc vào sự nỗ lực của em”. Nhưng khi cuộc sinh tồn là việc làm duy nhất thì cái gọi là nỗ lực ấy, tôi chẳng biết phải làm như thế nào.
Một ngày nọ, trên đường về Itaewon, tôi chợt nghĩ: “Cô giáo có dặn là cái bằng tốt nghiệp cấp ba tốt hơn nhiều so với bằng tốt nghiệp cấp hai. Vậy thì bỏ học đại học giữa chừng cũng tốt hơn cái bằng cấp ba. Mình thi thử một lần xem sao…”.
Tôi tìm đến anh bạn học chung hồi cấp hai ở Pohang, vừa thi đậu vào Trường Luật của Đại học Quốc gia Seoul. Cậu ấy bảo: “Không phải ai muốn học đại học cũng học được đâu. Cậu học cái trường ấy ra thì đừng nghĩ đến cái chuyện học đại học, chỉ lãng phí thời gian thôi, tìm hướng khác có khi lại có ích đấy!”.
Tôi xin mấy quyển sách cũ không được đành quay về nhưng không buồn bạn. Đó là lời khuyên thực tế vì cậu ấy hiểu hoàn cảnh tôi rất rõ.
Tôi đăng ký vào Trường Đại học Thương mại, thuộc Đại học Korea. Ngày thi cận kề nhưng đầu óc tôi nặng nề vì công việc. Còn một tháng đến ngày thi, tôi bắt đầu dùng thuốc chống ngủ học sinh thời đó hay dùng tên là Anna để thức cả đêm mà học. Thậm chí bốn ngày trước đợt thi, tôi lại bị bệnh nằm liệt. Ngày thi, tôi lảo đảo bước vào phòng thi…
Danh sách thi đậu có tên tôi, vậy là giấc mơ của tôi thành hiện thực. Những người bán ở chợ hiểu tình cảnh của tôi, giới thiệu cho tôi công việc vứt rác ở chợ.
________________________________________________________________________________
avatar
Admin
Admin

Posts : 71
Join date : 06/04/2010
Age : 26
Location : Bắc Ninh

Xem lý lịch thành viên http://sonpisces.niceboard.biz

Về Đầu Trang Go down

Re: Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Bài gửi by Admin on Thu Jun 16, 2011 12:26 pm

Phần 3: Con đường tranh đấu
Bài diễn thuyết chính trực và chân thật đã giúp Lee Myung-bak chiến thắng khi ứng cử vào chức chủ tịch hội sinh viên. Đó là những ngày ông đấu tranh với chính bản thân để trưởng thành.
Công việc dậy từ sáng sớm, lên xuống ngọn đồi Lee Tea Won chất đống rác to như núi ở chợ thải ra chính là nguồn thu nhập duy nhất giúp tôi tiếp tục việc học đại học. Học xong, tôi quay về chợ giúp mẹ. Tôi gần như không có thời gian để học.
Kiệt sức
Thời tôi còn nhỏ, điều gia đình tôi mong muốn nhất không phải là ăn ngon mặc đẹp mà chính là có một cửa hàng ở góc chợ. Khi còn bán hàng rong, lang thang trước nhà người này người kia, chúng tôi cứ bị một chủ cửa hàng xua đuổi thậm tệ. Tôi ghét người chủ cửa hàng ấy đến mức ước mơ cháy bỏng duy nhất của tôi là nếu có tiền sẽ mua đứt cửa hàng đó. Sau này, khi thành tổng giám đốc Công ty Xây dựng Huyndea, tôi về quê tìm lại nhưng nó đã biến mất vì quy hoạch đô thị.
Khi tôi học năm thứ hai, mẹ tôi mở thêm một cửa hàng. Nhưng chẳng phải vì có cửa hàng mà chân tay tôi thoải mái hơn. Dù tuổi tôi có trẻ đến mấy thì thức dọn rác lúc 4 giờ mỗi sáng vẫn là việc quá sức chịu đựng.
Tôi nghĩ vào quân đội chính là lối thoát duy nhất của mình. Đi lính không lo chuyện ăn uống, lại có thể thoải mái về mặt tinh thần; đây là cách duy nhất để nạp lại năng lượng cho mình.
Kết thúc học kỳ một năm thứ ba, tôi tình nguyện nhập ngũ. Đến lượt tôi, sau khi đặt ống nghe chỗ này chỗ kia, bác sĩ liền nói: “Cậu không biết sức khỏe của cậu sao mà lại đến đây? Sao mới hai mấy tuổi đầu mà sức khỏe thế này?”.
Theo kết quả kiểm tra thì tôi mắc bệnh giãn thanh quản, bệnh viêm mủ màng phổi... Tôi bị đuổi khỏi trại huấn luyện Nonsan vì không đủ điều kiện về sức khỏe. Thật nực cười vì trong khi người ta tìm nhiều cách để trốn đi lính, tôi muốn đi lại không đi được.

Ảnh trên: Sinh viên Seoul biểu tình phản đối cuộc đàm phán Hàn-Nhật năm 1964. Người chủ mưu trong cuộc biểu tình này là Lee Myung-bak. Ảnh: nanoomi.net
Ra khỏi trại, tôi được bạn giúp đỡ nhập viện một bệnh viện công. Câu nói người nghèo nhục nhất là khi đi bệnh viện và đi tù quả không sai.
Ra viện, tôi tiếp tục dọn rác và đi học. Khi tôi học năm thứ ba, anh hai tôi, niềm hy vọng của cả nhà, tốt nghiệp đại học và đi làm. Công việc ở chợ Leeteawon vẫn thế song bầu không khí trong nhà tốt hơn đôi chút.
Trở thành chủ tịch hội sinh viên
Ngoài xã hội có quá nhiều thay đổi. Phong trào dân chủ hóa của các trường đại học bắt đầu bùng lên chống lại việc đàm phán Hàn-Nhật và trở thành phong trào đấu tranh chống độc tài. Tinh thần phê phán và sức đoàn kết của sinh viên lên đến cao trào, các trường đại học đơn khoa bắt đầu bầu chủ tịch hội sinh viên. Tôi quyết định tham gia ứng cử chủ tịch hội sinh viên trường mình.
Tôi không thể đi vòng để diễn thuyết, tôi không có bạn bè, chỉ có vài đứa bạn đồng hương. Tôi ứng cử trong tình hình như vậy. Từ thời còn học phổ thông, tôi chưa bao giờ đứng trước đám đông nói ra chính kiến của mình vì tính tôi hướng nội và nhút nhát.
Nhờ môi trường đại học, tôi đã mở rộng được tầm nhìn. Tôi bắt đầu quan tâm đến dân tộc, dân chủ và sự phồn vinh của đất nước, tự hỏi mình phải làm gì khi sinh ra ở một đất nước nghèo khó. Tôi nhận thấy số người tham gia biểu tình theo kiểu phong trào chiếm đa số. Vì đã đặt một chân vào cuộc sống bên ngoài nên tôi có thể nhìn phong trào sinh viên với con mắt khách quan hơn. Nhìn cảnh xã hội và trường học ngày nào cũng hỗn loạn, lòng tôi nặng trĩu.
Tôi cũng muốn thay đổi tính cách của mình, tôi muốn thoát khỏi thế giới một mình và bước vào xã hội. Tôi muốn mình hướng ngoại và chủ động.

Sinh viên Lee Myung-bak (thứ ba từ phải sang) bị bắt giữ sau cuộc biểu tình. Ảnh: nanoomi.net
Tuy không có yếu tố gì để quyết định thắng lợi nhưng với tôi, thắng hay thua đều có ý nghĩa của nó. Tôi cháy bỏng với suy nghĩ: “Bây giờ, ta không còn là Lee Myung-bak ngày xưa nữa. Ta đã là Lee Myung-bak mới. Cuộc bầu cử này là bước ngoặt lớn của tôi”.
Nhưng khi đăng ký ứng cử, tôi mới biết hoàn cảnh thê thảm của mình. Gọi là bầu cử ở trường nhưng nó cũng đầy đủ các yếu tố như ngoài xã hội. Cần phải có uy tín của người ứng cử, khả năng lãnh đạo và điều cần thiết nhất chính là khả năng tổ chức và năng lực tài chính. Tôi chẳng có cái nào trong bốn yếu tố trên.
Tôi cứ đăng ký rồi bắt đầu đi gặp bạn cùng quê. Tất cả đều ngạc nhiên. Tôi nói ra lý do mình ứng cử nhưng không thuyết phục được các bạn. Có hai ứng cử viên. Không sinh viên nào ủng hộ một thằng nhà quê như tôi, kẻ xuất thân học bổ túc ban đêm, không có hành động nổi trội nào, hết giờ học thì biến mất. Các bạn học cùng năm ba tỏ ra rất lạnh nhạt. Ngược lại, khi diễn thuyết, sinh viên năm một, năm hai lại có cảm tình với tôi.
“Tôi không có năng lực để làm những chuyện khác. Nhưng nếu trúng cử, tôi sẽ cố gắng để xây dựng trường học ra trường học, tôi sẽ tập trung hết sức để những ai thực sự muốn học ở trường đại học có thể học được”. Diễn thuyết của tôi tuy mộc mạc nhưng chính trực và chân thật.
Đối thủ của tôi ban đầu không để ý nhưng còn hai ngày nữa là bầu cử thì cử người đến gặp tôi. “Bên kia nói sẽ bồi thường tất cả chi phí ứng cử theo yêu cầu và yêu cầu cậu bỏ cuộc. Myung-bak à, cậu không có khả năng trúng cử đâu!” - một bạn nói...
Nhưng tôi không lùi bước. Và cũng có vài người ủng hộ tôi đến cùng. Các bạn lấy tiền tiêu vặt mua thuốc lá gặp người này, người kia thuyết phục bỏ phiếu cho tôi.
Tôi tin là tôi đã thắng về mặt đạo đức đối với chiến lược dụ dỗ đen tối của đối phương. Bây giờ, tôi không còn là thằng nhà quê nhút nhát xuất thân ở chợ Pohang nữa. Thật bất ngờ, tôi đã trúng cử vì hơn đối phương 40 phiếu. Bước thay đổi lớn của cuộc đời tôi bắt đầu từ đây.
Kẻ chủ mưu
Năm 1964, tôi đang học năm tư, phong trào vận động của sinh viên ngày càng trở nên rầm rộ. Chính quyền quân sự vội vàng bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản để có thể có vốn thực hiện cái gọi là xây dựng kinh tế.
Việc bình thường hóa quan hệ Hàn-Nhật dù xúc tiến công khai vẫn gặp khó khăn bởi cảm tình chống Nhật. Thế nhưng chính quyền quân sự lại tiến hành bí mật với phía Nhật Bản… Vụ 24-3 ở Trường Đại học Seoul trở thành vụ xung đột đẫm máu và mở rộng ra toàn quốc. Có 81 học sinh bị thương, 288 người bị bắt. Ngay chiều hôm sau, tại Trường Đại học Korea, 1.000 sinh viên tập trung tại trường, tiếp tục phản đối. Phong trào này tạm thời bị lắng xuống vì sự đàn áp của chính quyền nhưng ngọn lửa của nó không tắt. Trong vòng ba tháng sau, nhiều vụ việc tiếp tục nổ ra và tính chất của nó cũng thay đổi nhưng chủ tịch Hội Sinh viên Trường Đại học Korea tỏ thái độ rụt rè. Chủ tịch hội sinh viên các trường đại học khác bèn họp lại, bầu tôi và Lee Kyong Wu, Chủ tịch Hội Sinh viên Trường Luật, thực hiện vai trò chủ đạo.
Tôi đứng ra chuẩn bị cho cuộc biểu tình. Chúng tôi xây dựng kế hoạch là trưa 3-6-1964, sinh viên các trường sẽ tràn ra đường. Kế hoạch này phải tiến hành một cách bí mật để tránh sự theo dõi của chính quyền.
Đúng kế hoạch, trưa 3-6, khoảng 12.000 sinh viên các trường đại học ở Seoul bắt đầu thị uy và tràn ra đường. Chính quyền hoảng sợ. Ngay tối hôm đó, họ ban bố lệnh giới nghiêm và tất cả những người lãnh đạo của phong trào sinh viên như tôi đều bị đưa vào danh sách truy nã.
Một thời gian sau, tôi không còn chỗ nào để trốn nữa, tiền không có mà chẳng muốn nhờ vả ai. Nhưng quan trọng hơn cả là thật oan ức cho tôi. Ngoài đường, tôi thấy hình ảnh của mình được dán cùng với những kẻ trọng phạm, nghĩa là tôi chẳng khác gì những kẻ giết người kia. Đau khổ, tôi điện thoại ngay cho anh mình: “Em sẽ trực tiếp đến gặp họ…” - tôi nói.
“Nếu tự thú, em có thể được giảm án. Anh có người quen làm hình sự ở đồn cảnh sát thành phố cùng quê với mình. Em đừng cực nhọc nữa, lên Seoul gặp anh ta xem sao”.
“Em không thể đầu thú được, em có lỗi gì đâu? Em phải xuất hiện đường hoàng” - tôi quả quyết.
Con đường lên Seoul còn khó hơn khi xuống Busan nhiều lần. Cuối cùng, tôi gặp được vị cảnh sát đồng hương ở quán trà trước đồn cảnh sát...
________________________________________________________________________________
avatar
Admin
Admin

Posts : 71
Join date : 06/04/2010
Age : 26
Location : Bắc Ninh

Xem lý lịch thành viên http://sonpisces.niceboard.biz

Về Đầu Trang Go down

Re: Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Bài gửi by Admin on Thu Jun 16, 2011 12:27 pm

Không có gì là huyền thoại:
Phần 4: Người làm thuê đặc biệt
Ra tù, có bằng tốt nghiệp đại học trong tay nhưng tôi không được thoải mái. Kẻ có tiền án, tiền sự như tôi mỗi lần đi ra ngoài bán kính 2 km từ nơi tôi cư trú đều phải khai báo với cảnh sát.
Khi bị giam, tôi quyết tâm chia tay ý định “làm nghề chính trị” vì nghĩ rằng bây giờ kinh tế cần thiết cho nước tôi hơn. Ở Hàn Quốc thời ấy, người thất nghiệp nhiều vô kể. Vậy nên tôi cho rằng khi kinh tế tạm ổn định mới làm chính trị cũng không muộn.
Không chốn dung thân
Tốt nghiệp đại học, tôi xin việc nhiều nơi nhưng thi mấy lần, đến vòng hai đều rớt. Những người từng hoạt động chung phong trào sinh viên với tôi đều đã tham gia chính trường. Tự nhiên tôi cảm thấy thế gian này trống vắng như sa mạc. Cái cảm giác cả đất nước này, hay một bàn tay vô hình nào đó cản trở bước tiến của tôi, chính xác hơn là nắm giữ lấy tôi, làm tôi khủng hoảng về tinh thần.
Trường học giới thiệu cho tôi chỗ làm trong một công ty may mặc nhỏ ở Deagu. Mục đích của tôi là làm cho đỡ đói cơm nhưng đây không phải doanh nghiệp tôi từng mơ ước. Làm thế này thì làm sao có thể đóng góp cho đất nước và xã hội. Một tháng sau, tôi rời Deagu.
Về đến Seoul, đang lo lắng về tương lai của mình thì một mẩu quảng cáo nhỏ trên báo đập vào mắt tôi. “Tìm lao động phổ thông làm việc ở nước ngoài”. Đây là nội dung giới thiệu Công ty Hyundai tìm nhân lực tại thị trường Thái Lan.
Với tôi, không có chỗ đặt chân ở mảnh đất này thì việc ra nước ngoài là con đường duy nhất. Mảnh đất ấy dù có nghèo nàn, khó khăn đến mấy nhưng chỉ cần nó cho tôi một công việc thì đó chính là mảnh đất cứu rỗi của tôi. Tháng 5-1965, tôi hòa mình vào cái biển người gọi là “những người thất nghiệp trẻ cay đắng, tuyệt vọng” đến nộp đơn.

Đại học Korea - nơi gần nửa thế kỷ trước sinh viên Lee Myung-bak theo học. (Nguồn: wikimedia.org)
Vòng 1, thi viết, tôi làm xong và phập phồng chờ đợi. Một tuần trôi qua trong lo lắng, cảm giác thất vọng bắt đầu tràn về.
Bỗng một hôm có tờ điện báo vỏn vẹn “gặp ông trưởng phòng nhân sự”. Trưởng phòng nhân sự rút hồ sơ tôi ra với vẻ tiếc nuối: “Cậu thi viết thật tốt nhưng cậu có cái lý lịch phong trào học sinh. Lãnh đạo công ty chưa biết nhưng tôi sẽ báo cáo, có cách nào không nhỉ?”. Sau này tôi mới biết anh ấy là tiền bối đại học của tôi. Ngay từ đầu, anh đã có cảm tình với tôi. Tôi chẳng biết nói với ai, đành kể chuyện này cho anh trai thứ hai khi ấy đang làm gia sư cho con của giám đốc một doanh nghiệp nhà nước, nhờ ông ấy viết cho tờ giấy bảo lãnh. Nhưng rồi bức thư ấy cũng không có sức mạnh.
Gửi thư cho tổng thống
Tôi quyết định đối diện hiện thực. Về đến nhà, tôi viết thư và người nhận là Tổng thống Park Chung Hee. Trong thư, tôi nói rõ “lý lịch” hoạt động của mình và lớn tiếng phê phán việc các cơ quan hữu quan đang tìm cách ngăn cản tôi hòa nhập cùng xã hội.
Vài ngày sau, có liên lạc từ Dinh Tổng thống. Ý kiến khẩn thiết của tôi chẳng làm ông Lee Nak Sung - Thư ký phụ trách dân sự thay đổi. Ông phản bác: “Việc gây bất tiện cho những người làm ảnh hưởng đến chế độ nhà nước là điều đương nhiên. Đây cũng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho sinh viên trong tương lai, chẳng thể làm khác được”.
Một hồi sau, không biết có phải tội nghiệp cho tình cảnh của tôi, ông đưa ra một đề nghị: “Cậu vào làm cơ quan nhà nước hoặc thử đi du học xem sao. Tôi sẽ giúp cậu. Có nhiều con đường, sao cậu lại chọn doanh nghiệp tư nhân?”.
Tôi ngắt lời ông rằng tôi không quan tâm đến chuyện du học hoặc chuyện vào cơ quan nhà nước. Tôi không thể nhận bừa củ cà rốt mà đối phương từng là kẻ thù của tôi đưa ra. Đó là việc hèn nhát mà đạo đức tôi không cho phép. Trước khi chia tay, tôi nói: “Nếu nhà nước chặn con đường của một cá nhân muốn sống thì nhà nước sẽ vĩnh viễn mang nợ với cá nhân đó”.
Nhưng rồi tôi quên câu nói trên. Sau này, khi tôi làm tổng giám đốc Công ty Hyundai, còn ông ấy làm Tổng Cục trưởng Tổng cục Thuế, gặp ở vị trí cá nhân, ông có nhắc lại: “Lee này, câu nói cuối cùng của cậu làm tôi sốc. Tôi quyết định họp lãnh đạo của Dinh Tổng thống và đồng ý cho cậu vào làm việc tại Hyundai với điều kiện chỉ vào làm việc và không được làm trò gì bậy”.
Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy quả là đường đột. Tôi cảm ơn người đã thực sự lắng nghe mình.
“Tôi nghĩ xây dựng chính là sáng tạo”
Sau nhiều thử thách, tháng 6-1965, tôi thi phỏng vấn. Người trực tiếp phỏng vấn là Chủ tịch Chung Ju-Yung và các vị lãnh đạo của công ty. Tôi vừa xưng tên mình, ông Chung nhìn lý lịch của tôi rồi nhìn chằm chằm vào tôi: “Cậu nghĩ xây dựng là cái gì?”.
Câu hỏi thật bất ngờ nhưng chẳng hiểu sao, tôi nghĩ sao nói vậy:
- Tôi nghĩ là sáng tạo.
- Tại sao?
- Vì nó biến từ không thành có.
- Cậu này nói năng giỏi đấy nhỉ.
Ông Chung khẽ mỉm cười nhưng những lời nhận xét của mấy vị lãnh đạo bên cạnh hoàn toàn tiêu cực: “Dạo này nhiều thằng giang hồ chẳng biết cái gì nhưng ăn nói thì giỏi lắm”. Họ còn hỏi thêm tôi vài điều về nhân sinh quan. Tất cả có vẻ như đều đã biết lý lịch của tôi nhưng họ không thể hiện gì cả.
Tôi hồi hộp chờ kết quả còn hơn cả việc thi lần một. Không hiểu sao nụ cười của ông Chung về câu “Xây dựng là sáng tạo” của tôi lại mang đến cho tôi một sự thú vị. Tôi cảm nhận rằng nếu làm việc cùng ông, tôi có thể làm được điều gì đó. Tôi tò mò còn vì muốn biết kết quả của việc đàm phán với Dinh Tổng thống thế nào.
Một tuần sau có thông báo: “Bắt đầu từ ngày 1-7 sẽ đi làm”. Nơi làm việc của tôi là bộ phận quản lý chất lượng công trình.
Ở công ty, tôi phát hiện ra tính quan liêu của tổ chức. Điển hình là chuyện đã hết giờ làm việc nhưng nhân viên vẫn không dám ra về vì phải để ý cấp trên về hay chưa. Đây là hiện tượng phổ biến ở các công ty thời ấy nhưng với tôi, cảnh này vô cùng lạ lẫm.
Tôi chịu đựng không nổi, bèn gửi phiếu điều tra đến mọi người. Tôi gom ý kiến của nhân viên về tính không hiệu quả, tính thiếu năng động của tổ chức khi nó bị quan liêu hóa rồi báo cáo nội dung này cho cấp trên. Việc đầu tiên tôi làm khi vào công ty không phải là lấy lòng sếp. Nếu nghĩ đến cái “tội nổi loạn” rồi nghĩ đến sự giám sát của các cơ quan nhà nước, chắc chắn tôi phải là người im lặng, đồng thời tìm mọi cách để nịnh cấp trên. Tôi chỉ nghĩ về sự tồn tại của công ty…
Cậu sẽ trở thành nhân vật lớn đấy!
Đầu tháng 10, tôi được nhận chức nhân viên kế toán lần đầu tiên tại hiện trường. Người chỉ huy công trình là một trong những chuyên viên kỹ thuật lâu đời nhất của Công ty Xây dựng Hyundai. Cứ 4 giờ sáng là ông dậy, đánh thức mọi người. Ông rất ghét “thành phần ngồi bàn giấy tốt nghiệp đại học ra còn hôi mùi sữa”. Tất nhiên trong số đó có tôi.
Việc ứng tiền cho nhân viên là một trong những công việc quan trọng của tôi. Công việc đó chủ yếu thực hiện sau 5 giờ chiều. Vì vậy, tôi thường tạo điều kiện tốt nhất có thể cho họ. Chuyện này có vẻ làm vướng mắt ông trưởng công trình.
“Này, kế toán, sao sau 5 giờ còn ứng tiền? Cậu đã thấy ngân hàng nào trả tiền sau 5 giờ chưa?”.
Nói như ông khác nào bắt công nhân bỏ việc ban ngày, đến xếp hàng chờ ứng tiền. Biết thế song tôi không thể chống cự.
Không bao lâu sau, ông ta tìm đến ứng tiền, khi đó đã hơn 5 giờ chiều.
- Không được ạ!
- Cái gì?
Ông ta hỏi lại vẻ như nghi ngờ đôi tai của mình...
- Cậu đừng đùa, đưa đây nhanh lên, chuyện đang gấp!
- Sau 5 giờ chiều không được xuất tiền mặt.
- Biết, nhưng tôi là trưởng công trình.
- Quy định mà trưởng công trình đặt ra, trưởng công trình lại vi phạm nó thì chẳng ai tuân theo nó nữa. Tôi không cho ứng tiền đâu.
- Đúng là điên vì cái thằng này mất. Cái này dùng cho việc của công ty, chuyện rất quan trọng.
- Giữ gìn nguyên tắc của công ty cũng là việc quan trọng ạ!
Ông chẳng có cách nào khác đành bỏ đi. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để chịu đựng sự trả thù của ông nhưng từ đó về sau, khi tôi đi ngân hàng ông ấy còn cho tôi đi nhờ nếu cùng đường, thậm chí đến ngân hàng rồi mới đi việc của mình. Càng ngày ông càng quý tôi hơn. Một hôm, trên đường đưa tôi đến ngân hàng, ông nói: “Lee này, cậu một lúc nào đó sẽ trở thành một nhân vật lớn ở công ty đấy”.
Tôi cứ nghĩ trong lòng rằng chắc ông này dẻo miệng như thế để dễ cho chuyện ứng tiền đây. Nhưng từ đó về sau, chẳng bao giờ ông yêu cầu ứng tiền sau 5 giờ chiều nữa
________________________________________________________________________________
Không có gì là huyền thoại:
Phần 5: Sóng gió thương trường
“Chắc ông Chung đã quá nóng vội khi bổ nhiệm một giám đốc mới hơn 30 tuổi vào Công ty Xây dựng Hyundai - một doanh nghiệp hàng đầu của Hàn Quốc. Chỉ một năm nữa ông Chung sẽ gặp họa vì việc bổ nhiệm nhân sự này cho mà xem”.
Những lời nhận xét tiêu cực về việc bổ nhiệm tôi xuất hiện khắp nơi.
Năm đó cũng là năm đầu tiên Hyundai trở thành doanh nghiệp đứng đầu Hàn Quốc. Thời ấy, Samsung luôn đứng đầu trong tất cả doanh nghiệp. Cơn sóng kinh tế Trung Đông đã lật ngược tình thế. Năm 1973, sau cơn sốc dầu liên tục, dự trữ ngoại hối của Hàn Quốc xuống dưới 30 triệu USD. Chính các doanh nghiệp xây dựng Hàn Quốc tham gia vào thị trường hải ngoại đã cứu đất nước khỏi cơn nguy kịch này. Trong đó, doanh nghiệp đi đầu chính là Hyundai.
Cuộc chiến với Samsung
Mâu thuẫn lớn nhất với Samsung lên đến đỉnh điểm khi Công ty Xây dựng Hyundai và tờ Chungyang Ilbo (Trung Ương Nhật Báo) của Hàn Quốc hoàn toàn đứng ở hai thế đối lập. Tháng 3-1979, tờ Chungyang Ilbo đưa lên trang nhất bài viết “Công ty Xây dựng Hyundai thi công kém công trình đường hầm đi bộ Sân bay Kimpo”. Tiếp theo, tờ báo này đăng tiếp bài “Công ty Công nghiệp nặng Hyundai thi công kém công trình thùng chứa dầu ở Khu công nghiệp Onsan”. Có vẻ họ muốn tạo một ấn tượng xấu về Hyundai trong mắt công chúng.
Chúng tôi trực tiếp phản đối nhưng không hiệu quả. Samsung huy động toàn thể tập đoàn đứng ra chống lại chúng tôi trong khi Hyundai chỉ có tôi, ông Chung và Phó Tổng Giám đốc Song Yun Jea được tham gia.
Sau nhiều nỗ lực mềm mỏng nhưng không khoan nhượng của chúng tôi, hai tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc thoát khỏi những xung đột có tính tiêu cực. Chủ tịch Lee và chủ tịch Chung với tư cách là những người đi đầu trong giới doanh nghiệp thỉnh thoảng lại gặp nhau và đối thoại. Việc hai tập đoàn xung đột với nhau đã khiến người dân Hàn Quốc không hài lòng. Tuy vậy, sự cạnh tranh này có thể được xem là nguồn động lực để bồi dưỡng năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp và đất nước Hàn Quốc khi bước vào thập niên 90.
Đụng độ con trai ngài chủ tịch
Đầu năm 1980, con trai Chủ tịch Chung là Chung Mong Pil, khi đó còn là trưởng đại diện ở London của Hyundai, quay về và giữ chức vụ phó giám đốc hải ngoại của Công ty Xây dựng Huyndai.

Seoul - nơi tạo ra nhiều bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Tổng thống Lee Myung-bak. Ảnh: PHƯƠNG TRANG
Quan hệ giữa người thừa kế một đại tài phiệt và một vị giám đốc làm công ăn lương chẳng có giọt máu ruột thịt nào với dòng họ Chung trở nên khó xử. Tôi ít tuổi hơn trưởng nam của chủ tịch nhưng lại là giám đốc. Trong tập đoàn có nhiều công ty thành viên. Không khó để tránh sự xung đột này. Song, chắc chắn ông Chung có chủ ý riêng.
Chẳng hiểu ý định của người cha ra sao nhưng nỗi lòng của người con là ông Phó Giám đốc Chung quả thật không ít.
Một hôm, một cán bộ của công ty tìm đến, nói vẻ thận trọng: “Đây là chuyện khó nói nên trong thời gian qua mọi người đều im lặng nhưng tôi dũng cảm là vì công ty. Sau khi Phó Giám đốc Chung được bổ nhiệm, tất cả giấy tờ giám đốc ký đều bị phó giám đốc ngưng lại. Những việc giám đốc nói không làm thì ông ấy chỉ đạo phải làm ngay khiến chúng tôi rất khó làm việc”.
- Chuyện này sao bây giờ anh mới nói?
- Chúng tôi biết tính giám đốc, mà ông Chung lại là trưởng nam của chủ tịch; chúng tôi sợ vì chuyện này mà có chuyện không hay.
- Chẳng có gì đáng lo cả. Tôi không nói cho ai biết anh nói cho tôi đâu. Cảm ơn anh đã nói chuyện này.
Hôm sau, tôi mời ông Chung Mong Pil lên phòng tôi. Hồi lâu, ông Chung mới lên. Tôi nói thẳng vấn đề:
- Phó Giám đốc Chung Mong Pil, những gì tôi nói không phải là chuyện riêng tư mà là chuyện công giữa phó giám đốc Công ty Xây dựng Hyundai và giám đốc Công ty Xây dựng Hyundai. Theo tôi biết thì vì Phó Giám đốc Chung gây cản trở cho công việc của giám đốc nên mọi việc của công ty đang trở lên lộn xộn. Cấp dưới vừa nhìn tôi, vừa nhìn phó giám đốc nên lại càng khó làm việc. Tôi biết trong tương lai Phó Giám đốc Chung sẽ phụ trách một công ty độc lập và dần trở thành thống soái của cả tập đoàn này. Và tôi hiểu chuyện làm việc với tôi chỉ là một trong quá trình đó. Nhưng việc làm giám đốc công ty khác, hay thống soái là việc sau này, còn bây giờ, nếu còn là phó giám đốc của Công ty Xây dựng Huyndai thì phải tuân theo chỉ thị của giám đốc, nếu không muốn theo lệnh tôi thì hãy nói với Chủ tịch Chung và chuyển đi công ty khác.
Tôi tiếp:
- Tuy tôi ít tuổi hơn phó giám đốc nhưng nếu nói về năm kinh nghiệm làm việc thì tôi thuộc lớp người của cha anh chứ không phải thế hệ của anh. Khi anh phụ trách tập đoàn này thì chắc tôi cũng đã rời khỏi tập đoàn này như thế hệ của cha anh rồi. Từ nay trở về sau, mọi việc như thế nào là tùy thuộc vào sự phán đoán của anh.
- Tôi hiểu rồi.
Phó Giám đốc Chung chấp nhận lời nói của tôi, nét mặt ông hoàn toàn khác với nét mặt khi mới vào phòng.
Ít lâu sau, tôi gọi vị cán bộ đã nói chuyện đó với tôi lên và hỏi công việc dạo này thế nào.
- Lạ lắm ạ, dạo này phó giám đốc hỗ trợ tốt cho giám đốc lắm. Làm sao lại có sự thay đổi như thế được ạ?
- Tôi đâu có gặp Phó Giám đốc Chung. Chắc vì ông ấy đến công ty chưa lâu nên chưa nắm được nghiệp vụ đó thôi. Theo tôi biết thì ông ấy không phải là người thế đâu, hãy hỗ trợ ông ấy thật nhiều.
Chẳng bao lâu, ông Chung Mong Pil kết thúc việc tu nghiệp kinh doanh tại Công ty Xây dựng Hyundai và được bổ nhiệm làm giám đốc Nhà máy Thép Inchon. Câu chuyện giữa tôi và ông ấy vẫn bí mật đến hôm nay.
Trở thành bia đỡ đạn
Vừa trở thành doanh nghiệp có doanh thu số một trong nước, Hyundai lập tức gặp nhiều thử thách.
Ngày 6-7-1978, Tổng thống Hàn Quốc Park Chung Hee trúng cử nhiệm kỳ thứ ba. Hôm đó, trên trang nhất nhiều tờ báo đều đăng tin vụ bán chung cư đặc biệt của Hyundai, trang 2 và 3 tràn ngập những dòng chữ đầy hưng phấn, trong khi thông tin về sự kiện trúng cử tổng thống chỉ nằm ở một góc nhỏ trên trang nhất. Đây đúng là một sự bất lịch sự nghiêm trọng khi thông tin về một doanh nghiệp lại đẩy thông tin về chuyện trúng cử của tổng thống về một góc. Mọi người đều mỉa mai Hyundai, còn tôi cảm thấy mình như người phụ nữ trong kinh thánh bị mọi người bao vây chuẩn bị ném đá.
Vụ việc này như châm lửa vào tình cảm của quần chúng vốn ghét sự câu kết giữa các tập đoàn và chính trị. Chính quyền cảm thấy hoang mang và bắt đầu đứng ra ứng xử một cách nhanh chóng. Họ hướng sự quan tâm của quần chúng sắp bùng nổ sang phía các tập đoàn. Vụ việc “Hyundai” là thứ phù hợp nhất để chuyển sự phẫn nộ của quần chúng với việc trúng cử lần thứ ba của tổng thống sang một phương hướng hoàn toàn khác.
Lập tức có lệnh điều tra. Kết quả là hàng loạt viên chức, nhân viên ngân hàng bị bắt hoặc bị khởi tố, rất nhiều người làm ngôn luận cũng “nằm trên thớt” và phải ra đi, một số nghệ sĩ gạo cội bị tổn thương danh dự. Giám đốc Công ty Cổ phần Xây dựng đô thị Hàn Quốc Chung Mong Ku là con trai thứ của ông Chung và Phó Giám đốc Kim Sang Chin phải vào tù. Tiếp theo, có lệnh giải thể Công ty Xây dựng đô thị Hàn Quốc.
Sự thật là thời đó, đại đa số người dân đều ở trong những chung cư thường thường và nhận thức của người dân Seoul về chung cư chỉ ở mức “nhà để chứa những người không có nhà ở”. Tôi nghĩ nếu xây dựng một chung cư có chất lượng tốt, thổi vào một luồng gió mới và bỏ định kiến về văn hóa cư trú thì đây là một dự án hoàn toàn có khả năng. Để thực hiện dự án này, chúng tôi phải thành lập một công ty con là Công ty Xây dựng đô thị Hàn Quốc và Công ty Xây dựng Hyundai phụ trách việc xây dựng.
Công bố bán hàng ra nhưng phòng đăng ký vẫn vắng người, chúng tôi quyết định chuyển sang hình thức trả tiền chậm. Vẫn không xong, chúng tôi đành chuyển sang nới lỏng quy định trả tiền... Những người giàu bắt đầu đăng ký…
Ban đầu, tôi và ông Chung không để ý nhưng chúng tôi nghĩ rằng nếu những người nổi tiếng vào ở thì sẽ mang lại hiệu quả mới trong việc quảng bá tiêu bản mới trong văn hóa cư trú…
Khoảng một vài năm sau, cơn bùng nổ về chung cư bắt đầu, các căn hộ được bán với giá chênh lệnh rất lớn. Những người có nhu cầu nhưng không mua được căn hộ ở đây bắt đầu đưa vấn đề ra bàn…
Sau khi chính phủ quyết định đưa ra phương châm “Hãy giải thể Công ty Xây dựng đô thị Hàn Quốc”, bộ trưởng Bộ Xây dựng thời ấy là Sin Hyong Sik gọi Chủ tịch Chung lên. Ông đã phạm phải một sai lầm khi nói với Chủ tịch Chung: “Hãy đưa Giám đốc Lee Myung-bak lên đây!”.
________________________________________________________________________________
Không có gì là huyền thoại:
Phần 6: Vươn ra biển lớn
Đó là một cuộc chiến đấu thực sự để tìm thị trường, khẳng định chỗ đứng của Tập đoàn Hyundai và giá trị bản thân mình.
“Đuổi cổ Lee Myung-bak hoặc cho đi công ty khác, tôi còn làm bộ trưởng thì đừng đưa cậu ta làm giám đốc. Nếu không, Hyundai sẽ chịu những tổn thất lớn cho mà xem”.
Năm 1976, khi Công ty Hyundai trúng thầu công trình nhà ở Dubai của các Tiểu vương quốc Ả Rập, Bộ trưởng Sin đã gọi Chủ tịch Chung của Tập đoàn Hyundai lên và đe dọa như vậy. Bởi trong mắt ông Sin, tôi chẳng khác nào cái gai.
Chiến thắng nỗi tổn thương
Thời kỳ đầu khi tham gia vào thị trường Trung Đông, bộ trưởng Bộ Xây dựng thời đó là Kim Jea Kyu đã giới hạn chỉ mười doanh nghiệp trong nước có thể sang tham gia đấu thầu ở đó. Điều này nhằm tránh những hậu quả do việc doanh nghiệp nào cũng gắng tham gia vào thị trường này. Nhưng sau khi ông Sin Hyong Sik lên làm bộ trưởng thì lượng doanh nghiệp tham gia vào thị trường Trung Đông lên đến con số 300.
Nếu thực sự có năng lực thì việc 300 doanh nghiệp cùng đem USD về cho đất nước càng tốt. Nhưng sự thực không như vậy. Tôi đã chỉ trích vấn đề này tại một hội thảo do Bộ Xây dựng chủ trì: “… Cho những công ty này đi, chúng ta sẽ gánh chịu thế nào về thiệt hại cho kinh tế nhà nước cũng như việc mất mặt đất nước mình?”.
Những điều tôi lo lắng trở thành hiện thực. Khi Công ty Xây dựng Hyundai xúc tiến đấu thầu công trình nhà ở Dubai của các Tiểu vương quốc Ả Rập thì Công ty Xây dựng Yulsan cũng tham gia khi trong tay chẳng có gì. Kết quả trúng thầu: Hyundai số 1 và Yulsan số 2.
Nhưng Bộ Xây dựng Hàn Quốc lại nghi ngờ rằng Hyundai phá giá. Tôi phải chạy hết chỗ này chỗ kia để chứng minh. Tình cờ tôi phát hiện hồ sơ đấu thầu của Công ty Yulsan và quá ngạc nhiên khi trong hồ sơ đó ghi rõ họ là công ty chuyên xây dựng những công trình lớn như đập Soyang, trạm phát điện nguyên tử Kori… - những công trình Hyundai đã làm…

Hàn Quốc ngày nay. Ảnh: PHƯƠNG TRANG
Các Tiểu vương quốc Ả Rập mời những chuyên gia của Ngân hàng Phát triển châu Á thẩm tra hồ sơ và phát hiện hai công ty có nhiều công trình trùng lặp và doanh số bằng nhau. Ngân hàng Phát triển châu Á hiểu rõ Hyundai hơn cả vì đã cùng làm các dự án tại khu vực Đông Nam Á. Kết quả, những hồ sơ của Yulsan bị phán quyết là giả mạo.
Sự việc xảy ra, Bộ trưởng Sin cho rằng Hyundai đã báo sự thật này cho phía Ả Rập, ông ta đe dọa nhưng vô hiệu.
Từ đối đầu thành tri âm
Khi trở thành nước xã hội chủ nghĩa, Iraq không cấp visa cho doanh nhân Hàn Quốc vì không có quan hệ ngoại giao. Dù vậy Iraq vẫn trở thành một thị trường hấp dẫn với Hyundai.
Tháng 3-1978, chúng tôi đến và ở lại Baghdad trong nhiều ngày và tìm cách nối được quan hệ với chính phủ cách mạng Iraq. Một buổi tối khi tôi đang thu thập thông tin tại quán rượu Mulengchuru thì có một phụ nữ phương Đông nói mình là người Nhật và ngồi cạnh chúng tôi.
Tôi đứng dậy đi vệ sinh, người phụ nữ đó cũng đi theo. Cô nhìn trước nhìn sau, sau khi kiểm tra kỹ là không có ai, cô lên tiếng:
- Anh từ Hàn Quốc đến sao?
“Người ta nói sang đây kiếm được tiền nên tôi kết hôn giả với người nước ngoài rồi sang đây. Nếu biết tôi là người Hàn Quốc họ sẽ đuổi tôi ngay. Anh sang đây có việc gì?” - người phụ nữ này thắc mắc.
Sống mũi tôi cay cay trước cảnh một phụ nữ yếu đuối sang một đất nước Hồi giáo, lại là một nước chưa có quan hệ ngoại giao với chúng tôi để kiếm tiền. Nếu cùng là một mục đích kiếm những đồng đôla cho đất nước thì người phụ nữ đó và chúng tôi đâu khác gì nhau.
Việc gặp thị trưởng Wahabu không dễ chút nào. Chúng tôi đề nghị gặp mấy lần nhưng đều bị từ chối lạnh lùng. Tôi khẩn cầu viên thông dịch của tòa thị chính.
“Hãy chuyển lời là tôi muốn gặp một lần thôi. Đừng nghĩ tôi là đại diện của một doanh nghiệp đến từ phía nam bán đảo Triều Tiên. Tôi chỉ là một người hâm mộ nhà cách mạng trẻ đến từ đất nước phương Đông muốn gặp ngài”.
Cuối cùng, vị thị trưởng cũng đồng ý gặp.
- Một ngày tôi chỉ ngủ 4-5 tiếng. Tôi làm việc để xây dựng đất nước. Tôi đang dành thời gian rất quý báu của mình để gặp ông đây - thị trưởng nói.
- Tôi cũng chưa bao giờ ngủ quá 4-5 tiếng một ngày. Biết đâu lại có thể có những điều giống ông đấy.
- Ông là dân sự thì việc gì mà một ngày chỉ ngủ 4-5 tiếng?
Wahabu bắt đầu hào hứng.
- Đất nước chúng tôi là đất nước nghèo và bây giờ vẫn nghèo. Chúng tôi đang ngày đêm làm việc, rút ngắn thời gian nghỉ ngơi để xây dựng đất nước… Tôi vốn sinh ra rất nghèo khó. Vậy nên việc khắc phục đói nghèo không những là nhiệm vụ mà còn là sứ mệnh của tôi với đất nước. Tôi muốn dùng kinh nghiệm xây dựng kinh tế nước tôi đến đây làm việc. Chúng tôi đã trúng thầu công trình nhưng do còn quá nhiều khó khăn nên công việc không tiến triển được. Chúng tôi chăm chỉ và thẳng thắn. Chúng tôi đối xử với mọi người trên tinh thần cùng đứng lên từ nghèo nàn. Chưa bao giờ tôi thấy một đất nước Trung Đông nào trong sạch như đất nước ông. Tôi thực sự muốn làm việc ở đất nước như thế này.
Viên thị trưởng cởi bao súng rồi gọi tôi lại ngồi cạnh ông. Có vẻ những thành kiến ban đầu ngày càng được dẹp bỏ.
Cuộc hẹn 10 phút cuối cùng kéo dài đến 2 tiếng đồng hồ. Chúng tôi phát hiện ra chúng tôi có rất nhiều điểm tương đồng về cái nhìn đối với đất nước, về nhiệt huyết công việc, về con người... như những người bạn tri kỷ. Tôi nói với ông tháng tới tôi lại đến Baghdad, ông vui vẻ hứa sẽ chờ tôi.
Cuộc chiến 14 giờ
Tôi có nhiều kinh nghiệm trong việc đàm phán với nhiều doanh nghiệp, các chính trị gia trong và ngoài nước. Thế nhưng cuộc đàm phán với phó giám đốc Công ty Westinghouse của Mỹ, doanh nghiệp xây dựng thiết bị phát điện lớn nhất thế giới là một cuộc chiến thực sự không thể quên.
Đầu năm 1970, Hàn Quốc tập trung vào phát điện nguyên tử nhưng việc xây dựng các nhà máy phát điện nguyên tử lại hoàn toàn phụ thuộc vào kỹ thuật của các nước tiên tiến. Doanh nghiệp đi đầu trong lĩnh vực này là Westinghouse.
Các doanh nghiệp trong nước vốn yếu về kỹ thuật, quy mô doanh nghiệp lại nhỏ nên đua nhau tìm mọi cách để trở thành nhà thầu phụ của Westinghouse. Công ty Xây dựng Huyndea thành nhà thầu của Westinghouse. Cuối năm 1970, thị trường trạm phát điện nguyên tử của Hàn Quốc do Westinghouse độc quyền đã trở thành thị trường cạnh tranh quốc tế. Các doanh nghiệp nước ngoài muốn đấu thầu vào các dự án trong nước phải tập trung sức lực để tìm các nhà thầu quốc nội. Điều đó cũng có nghĩa là các doanh nghiệp trong nước đã đạt đến một mức độ nhất định.
Hyundai đã hợp tác với Westinghouse và chúng tôi cũng quyết định tiếp tục hợp tác với công ty này để đấu thầu các dự án.
Phó giám đốc thường trực của Westinghouse đã sang Seoul mở một trận chiến đàm phán căng thẳng. Nội dung đàm phán là Westinghouse và Công ty Xây dựng Hyundai sẽ cùng tham gia vào trạm phát điện nguyên tử nhưng phạm vi Hyundai tham gia sẽ phải rộng hơn. Buổi hội đàm bắt đầu từ 10 giờ sáng ngay phòng làm việc của tôi tại trụ sở Hyundai.
Bỏ cơm trưa, chúng tôi đàm phán liên tục 6 tiếng đồng hồ nhưng không tìm ra điểm chung. Đối tác chỉ uống cà phê đen, có vẻ như càng uống càng khỏe. Tôi thì uống cà phê vào lúc bụng đang trống trơn, xót không chịu nổi. Chúng tôi tiếp tục đàm phán mà bỏ qua bữa tối, đã quá 10 giờ đêm. Suy đi tính lại thì mới thấy hình như ông ấy đang nhắm đến giờ giới nghiêm. Ông ta sang Hàn Quốc nhiều lần và hiểu rằng điều người Hàn Quốc ngán nhất chính là thời gian lệnh giới nghiêm vào buổi tối.
Nếu thỏa thuận không được thì chắc chắn sáng mai sẽ phải tìm đối tác khác nhưng phía lo lắng hơn lại là chúng tôi.
Tôi hiểu rằng ông ta muốn dùng chiến thuật kéo dài thời gian. Tôi ra ngoài, chỉ thị cho phòng trực. Một lát sau, cái đệm được đưa vào phòng họp. Vị phó giám đốc thường trực tròn xoe mắt. Tôi nói: “Nếu không thỏa thuận được thì chắc phải qua đêm ở đây. Cứ thế này đến giờ giới nghiêm, anh là người nước ngoài không sao nhưng tôi không về nhà được nên phải ngủ ở đây. Nào, bây giờ chúng ta tiếp tục nói chuyện cho thật thoải mái”.
Ông ta lộ nét mặt mệt mỏi. Có vẻ như ông đã hiểu rằng cứ thế này là không xong và bắt đầu chuyển từ thái độ lạnh nhạt sang tích cực hơn. Có lẽ vì ông ta phán đoán rằng nếu đến giờ giới nghiêm thì ông sẽ là người bất lợi hơn.
Kết cục, cuộc họp đã đi theo hướng chúng tôi mong muốn. Ký tên xong và trao đổi văn bản thì đã 11 giờ 5 phút đêm, một cuộc đàm phán 14 tiếng đồng hồ.
________________________________________________________________________________
avatar
Admin
Admin

Posts : 71
Join date : 06/04/2010
Age : 26
Location : Bắc Ninh

Xem lý lịch thành viên http://sonpisces.niceboard.biz

Về Đầu Trang Go down

Re: Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Bài gửi by Admin on Thu Jun 16, 2011 12:28 pm

Phần cuối: Bí quyết của thành công
Nếu được sinh ra và làm lại công việc mình đã làm lần nữa, chắc tôi cũng không thể làm tốt hơn bây giờ.
Thời tôi còn làm ở nhà máy công nghiệp nặng, có một giám đốc thường lui tới văn phòng. Ông tên Lim, đã có tuổi và có mối quan hệ khá lâu với Hyundai.
Đừng biến mình thành cái máy
Dù là giám đốc một doanh nghiệp quy mô khá lớn nhưng khi vào nhà máy chúng tôi, ông luôn cúi gập người chào nhân viên bảo vệ, đối xử với lao động của nhà máy chúng tôi như với đồng nghiệp. Đặc biệt, đến đâu ông cũng có chút quà cho mọi người.
Một lần, nhân dịp Trung thu, ông tặng mỗi người trong công ty tôi một chiếc áo sơ mi. Tôi chỉ thị cho Phòng Tổng vụ thu hồi tất cả áo trả lại ông. Ông Lim nhận áo xong, gọi điện thoại ngay cho tôi: “Tôi muốn gặp Phó phòng Lee, không phải vì công việc mà vì cách hành xử”.
Tối đó, chúng tôi gặp nhau tại một quán ăn. Ông đưa ra điều kiện đây chỉ là câu chuyện của người nhiều tuổi trao đổi với người nhỏ tuổi hơn:
- Tôi đã làm việc cả ngày lẫn đêm cho Hyundai. Nhờ Hyundai, tôi đã có một nhà máy và tài sản như hôm nay. Suốt quá trình làm ăn của mình, tôi luôn thể hiện tấm lòng với những người giúp đỡ tôi trong phạm vi không quá mức. Khi đi qua phòng bảo vệ, tôi có cho tiền thuốc lá nhưng tôi hoàn toàn không có ý lấy lòng hoặc trả ơn...

Lee Myung-bak trong cương vị tổng thống.
Ban đầu, tôi hơi nghi ngờ nhưng sau đó, tôi cảm nhận được cái ấm áp trong sự lo lắng ông dành cho tôi:
- Phó phòng Lee lạnh lùng quá! Làm việc thẳng thắn và cầu toàn thì rất quan trọng nhưng nếu không có tình cảm và chữ đức sâu đậm thì không thành lãnh đạo được. Nếu không có tính linh động thì chẳng khác nào cái máy.
Thực tế, trong quá trình làm việc của tôi, có nhiều trường hợp không thể giải quyết vấn đề bằng nguyên tắc và quy định. Mỗi lần như thế, tôi lại nhớ đến lời khuyên quý giá ấy...
Tôi thăng tiến nhanh ư?
20 tuổi làm phó giám đốc, 30 tuổi làm giám đốc, 40 tuổi làm chủ tịch, mỗi lần được hỏi về bí quyết của sự thăng tiến chóng mặt ấy, tôi cảm thấy thật khó trả lời. Vì tôi chưa bao giờ suy nghĩ về cái gọi là bí quyết ấy cả. 12 năm sau khi vào công ty, tôi trở thành giám đốc doanh nghiệp. Nhưng 12 năm của tôi so với 12 năm của mọi người hoàn toàn khác nhau. Mỗi ngày, tôi làm việc 18 tiếng và không có thời gian nghỉ, kể cả ngày lễ. Như vậy nghĩa là tôi làm việc gấp đôi người thường. Cũng có nghĩa là sau 24 năm, tôi trở thành giám đốc. Thế cũng chẳng phải là nhanh.
Thông thường, khi được giám đốc hoặc cấp trên giao một việc, người ta sẽ giải thích về những khó khăn trước mắt. Họ muốn tìm cho mình một chỗ để thoát ra khi thất bại. Họ muốn đưa ra hai con đường song song. Nếu thành công, họ lên mặt còn nếu thất bại họ sẽ nói: “…Tôi đã nói mà không nghe”.
Nếu ông Chung nói: “Quản lý thế nào đừng để cho lỗ nữa” thì tôi đưa ra mục tiêu mới là phải lãi. Khi đó, lợi nhuận thu được là phần của chủ doanh nghiệp, cái dành cho tôi chính là sự cảm nhận mình đã làm được việc. Tôi làm việc là vì cảm giác đó. Chủ tịch Chung mỗi lần gặp khó khăn đều gặp tôi vì ông luôn ý thức rằng “Lee Myung-bak hiểu công ty là tài sản của bản thân mình còn hơn cả tôi”.
Giám đốc không ngủ đêm sao?
Điện thoại từ nước ngoài về vào giờ nào tôi cũng bắt máy. Ở trụ sở công ty mẹ nếu không nhận điện thoại với lý do thời gian làm việc kết thúc thì cả công ty mẹ và chi nhánh sẽ phải muộn mất hai ngày. Vào thời buổi mà chỉ cần vài phút tình hình đã thay đổi thì hai ngày là khoảng thời gian quá dài.

Những tấm ảnh chụp hai vợ chồng luôn nằm ở những vị trí trang trọng trên trang web cá nhân của bà Kim Yoon Ok - phu nhân Tổng thống Lee Myung-bak.
Ở nước ngoài khi gọi điện thoại cho tôi, người ta biết chắc chắn ở Hàn Quốc lúc này là mấy giờ. Nếu lúc 2 giờ sáng mà tôi vừa ngáp vừa trả lời điện thoại với vẻ bị làm phiền thì làm sao các chi nhánh có thể gọi điện thoại cho tôi nữa. Bởi vậy, tôi thường nhận điện thoại với giọng rành rọt và luôn ghi chép cẩn thận.
Tôi từng nghe nhân viên chúng tôi đi thăm chi nhánh nước ngoài về nói: “Giám đốc chúng ta ban đêm không ngủ thì phải”. Thật ra, tôi vẫn ngủ say nhưng có chuông kêu là lại bắt máy một cách tỉnh táo, nghe xong tiếp tục ngủ say. Cũng có lẽ nhờ việc c?u nguy?n bu?i s?ng c?a m? t?i nh?ng d? ? nh? hay ?i ??n qu?c gia n?oầu nguyện buổi sáng của mẹ tôi nhưng dù ở nhà hay đi đến quốc gia nào, tôi cũng thường thức lúc 5 giờ sáng theo giờ địa phương. Tôi ra nước ngoài là để giúp đỡ công nhân của mình - những người đang vất vả tại hiện trường. Nếu thế làm sao tôi có thể dậy muộn?
Làm cho mình phù hợp với công việc
Có sự khác biệt vô cùng lớn giữa hai suy nghĩ làm được việc này và không làm được việc này. Trong đầu người suy nghĩ là không thể làm được tràn đầy tính bất khả năng và lý do không thể làm được. Song với người cho rằng làm được thì dù khả năng làm được chỉ 1% thôi nhưng khả năng đó sẽ tăng dần.
Khả năng thành công là 1% cũng có nghĩa cho dù đây là việc sẽ thất bại 100% nhưng với người làm việc đó thì cái được chính là kinh nghiệm. Tôi thường nói với nhân viên mới của mình như thế.
Tôi cũng thường nói với nhân viên mới: “Các bạn hãy thay đổi bản thân để phù hợp với công việc…”. Cũng có người phê phán rằng làm thế chẳng khác nào gọt người cho vừa giường và không khoa học. Tôi từng phải vật lộn với cái nghèo khủng khiếp, với tính cách hướng nội và hay xấu hổ. Nhưng tôi đã cố gắng thay đổi. Theo thời gian, tôi trở nên hướng ngoại và mạnh mẽ…
Thật khó để một nhân viên mới bước ra xã hội gặp được công việc phù hợp với mình. Thay vì phải nỗ lực kiệt cùng để lấp đầy khoảng trống giữa việc mình có thể làm và mình muốn làm, hãy thay đổi bản thân cho phù hợp với công việc trước mắt.
Tìm được cấp trên hợp với mình còn khó hơn cả việc tìm công việc phù hợp. Không có gì bảo đảm rằng chúng ta sẽ không gặp một vị cấp trên “bẩn thỉu và tiểu nhân” sau khi nghỉ việc ở công ty cũ vì cấp trên “bẩn thỉu và tiểu nhân”.
Câu nói nếu không phù hợp với bản thân mình thì bản thân mình phải thay đổi có thể áp dụng vào bất cứ hoàn cảnh nào.
Nắm bắt thời gian!
Nếu được sinh ra và làm lại công việc mình đã làm lần nữa chắc tôi cũng không thể làm tốt hơn bây giờ. Đại bộ phận mọi người khi nói rằng nếu có cơ hội sẽ làm lại tốt hơn nhưng tôi thì không thế.
Nhưng tại sao lại phải làm việc thật tốt? Tôi tìm câu trả lời này ở đất nước tôi. Cũng giống như sự khác biệt giữa những đứa bé sinh ra trong gia đình nghèo và gia đình giàu có. Đất nước tôi tài nguyên nghèo nàn, đất đai không rộng lớn, lại thêm việc phân cách hai miền nam bắc. Tôi không bao giờ trách cha mẹ mình nghèo, cũng chẳng bao giờ trách đất nước nghèo khó của mình. Tôi chỉ nghĩ rằng mình sinh ra trên đất nước này là để làm việc thật chăm chỉ. Để có cuộc sống bằng họ, chúng ta phải làm việc nhiều hơn họ.
Nhưng nếu vì công việc mà chúng ta không làm hoặc làm không được những việc quan trọng khác thì đó là nghiện việc mất rồi. Ví dụ nếu vì bận mà chúng ta quên chăm sóc cha mẹ, chăm sóc gia đình, giao lưu với bạn bè thì sự chăm chỉ cũng vô giá trị.
Tôi bận nhưng tôi có thể làm được mọi việc vì tôi nắm bắt được công việc và thời gian. Dù bận thế nào tôi cũng chơi tennis hai lần mỗi tuần. Khi có thời gian, tôi thưởng thức nhạc cổ điển. Đi công tác ở nước ngoài bận bịu nhưng tôi luôn gọi điện thoại về nhà nói chuyện với các con. Khi ai đó làm việc thụ động, stress sẽ xuất hiện. Tôi đẩy lùi stress bằng công việc.
Hậu phương
“Này, sao cậu lấy cái ông xấu xí thế?” là câu bạn bè thường hỏi vợ tôi sau khi chúng tôi đính hôn. Người con gái được bầu làm hoa hậu trong cuộc thi người đẹp của trường lại lấy một kẻ xấu xí như tôi, thì người ta nói thế cũng đúng thôi.
Khi lấy vợ, tôi gom tiền mừng tìm được căn nhà, không phải thuê trọn gói mà trả tiền hằng tháng. Đó là một căn hộ khoảng 50 m2 ở chung cư Seoul. Tôi chẳng chuẩn bị được gì cho cuộc sống tân hôn, nguồn thu nhập duy nhất của chúng tôi chính là lương.
Cứ sáu tháng một lần chủ nhà lại tăng tiền thuê nhà. Vì vậy, chỉ trong ba năm mà chúng tôi chuyển nhà đến tám lần. Lần thứ hai, chúng tôi còn tháo hành lý ra nhưng lần thứ ba trở đi thì chỉ tháo những cái nào quan trọng và từ lần thứ bảy chỉ đưa bát đĩa ra. Có lần tôi quên mất mình đã chuyển nhà nên tan sở lại đi về nhà cũ.
________________________________________________________________________________
avatar
Admin
Admin

Posts : 71
Join date : 06/04/2010
Age : 26
Location : Bắc Ninh

Xem lý lịch thành viên http://sonpisces.niceboard.biz

Về Đầu Trang Go down

Re: Không có gì là huyền thoại - Hồi ký Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết